5 x 20 - ARASHI

Dịch trong đêm sau khi xem xong PV 3 lần ...nước mắt giàn giụa.

Đau không nói nên lời, không từ nào có thể diễn tả.

Rất nhiều tiếc nuối, rất nhiều giận giỗi (Ohchan là anh đó), rất nhiều thương cảm (đến 4 anh - cảm giác bị bỏ rơi thật không dễ dàng)...Tuy nhiên hãy thông cảm nhé các fan ..Ohchan là thế dù rất yêu Arashi rất iu Kaze và một phần YAMA nhưng tự do là điều đơn giản chân thật và hiển nhiên nhất mà bất kỳ ai cũng đáng được hưởng.

Có lẽ sống cùng ARASHI A.M.N.S vẫn cảm nhận được tự do nhưng với O là luôn không đủ...bất lực không thể níu kéo không thể thay đổi suy nghĩ và chỉ còn cách chấp nhận để ARASHI vẫn mãi mãi tồn tại trong lòng FAn cũng như chính 5 anh. ... Chẳng biết nói gì hơn từ giờ đến ngày ấy khi nhìn 5 anh có lẽ mình vẫn còn khóc rất nhiều nhưng bây giờ chỉ còn cách chấp nhận như cái cách A.M.N.S đã và đang cố gắng.


5x20
Lyrics: ARASHI
Rap: Sakurai Sho
La la la la...
Một lần nữa, ta lại có mặt cùng nhau nhỉ?!
Nhiều năm về trước sau khi gặp gỡ, từ lúc nào chúng ta đã cùng trải qua những ngày tháng thật tươi đẹp
Ai đó nói " Lên tàu vào ngày mai nhé?!", duyên phận đã gắn kết chúng ta cho đến tận bây giờ
"Nhìn cơn bão kìa, đang gầm rất to đấy; sự phấn khích tột độ này lẽ nào chỉ vì họ là ARASHI sao?"
Thỉnh thoảng ta đã cười về những điều giản đơn ấy khi được nói rằng "tình bạn của họ tuyệt lắm"
Dù rằng có trở về ngày ấy lần nữa, cậu vẫn sẽ bên chúng tớ đúng không ?!
Cho dù là những ngày giông bão, chúng ta vẫn ...như thế nhỉ?!
Khi lắng nghe giọng hát ấy vang trong khoảnh khắc này, vẫn luôn như thế cơn mưa hồi ức tuôn rơi vỡ òa cùng cảm xúc
Dù rằng có những sự tổn thương, vẫn có muôn vàn hụ hôn chào đón. Lúc nào cũng thế...những nụ hôn luôn đến trong những phút mây mờ bao phủ
Chưa từng có một giây phút nào trôi qua những nỗ lực lại trở nên lãng phí
Chỉ cần ta ở bên nhau, ta có thể bay cao bay xa đến bất cứ đâu..mãi là thế
Đã cùng nhau khóc thật sự, lại cùng nhau cười thật to
Cùng suy nghĩ thật nghiêm túc, và cùng sống thật trọn vẹn
Vì vậy chúng ta có thể đứng đây như lúc này
Cùng gom nhặt từng chút một để hết lòng nói lên niềm biết ơn với nhau
Dù là chuyện gì có xảy ra, nhưng ở giây phút tuyệt đẹp này
Hãy cùng nhau mỉm cười và chào mừng ngày này nhé!
Ta sẽ lại lần nữa và lần nữa bao phủ lấy rất nhiều tình yêu
“Chúng tôi sẽ cùng nhau ngắm nhìn tương lai của chính mình”, lời nói trên du thuyền ngày ấy vẫn vang vọng đến tận lúc này
Cùng chạm đến đường chân trời ấy, hôm nay ta lại cùng nhau bước tiếp
Như những vì sao rực rỡ sau cơn bão, bạn cùng phòng ơi - ta sẽ vẫn dõi theo nhau nhé
Cái cách bạn cười, cách  bạn trò chuyện, sự ấm áp và tôn trọng đối phương
Tôi tin chắc sẽ chẳng có một ai ...tuyệt vời như các cậu cả
Những giấc mơ vô tận cứ mãi tiếp diễn và trở thành hiện thực, "5" là một con số mà tớ trân quý đến hết đời
Chúng ta đứng bên cạnh nhau, chúng ta cùng nắm chặt tay nhau mặc kệ ngày mai hay tương lai sẽ ra sao...ta lại cùng cười nhất định thế
Khung cảnh mà ta cùng nhau ngắm nhìn đã tiếp diễn cho đến tận lúc này
Những cảm xúc ta đã cùng nhau trân quý ta sẽ gìn giữ mãi mãi đến tận mai sau
Đã cùng nhau khóc thật sự, lại cùng nhau cười thật to
Cùng suy nghĩ thật nghiêm túc, và cùng sống thật trọn vẹn
Vì vậy chúng ta có thể đứng đây như lúc này
Chúng tớ muốn bao bọc cậu hơn bất kỳ ai
Và mong ước những tình cảm này sẽ mãi được bảo bọc như thế .
Sẽ ổn thôi, Vì chúng ta ở ngay đây mà!
Dù rằng có những điều bất an và những điều đáng tiếc nhưng
cùng nhau với 5 người chúng ta mãi mãi cùng ngắm nhìn một tương lai phía trước
keeping looking at tomorrow.
La la la la...
Cùng nhau sóng đôi trong 200 năm qua ...là khoảng thời gian nhiệm màu nhất!
Chỉ cần nhìn gương mặt ấy, chỉ cần lắng nghe giọng nói ấy
Tớ biết rõ cậu đang nghĩ gì
5 chúng tôi cùng các bạn trong suốt 20 năm qua
“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp đây?”,đừng lo lắng nhé
Vì những năm dài trải qua cùng nhau sẽ là kim chỉ nam dẫn dắt chúng tôi
Vì vậy, lúc này đây một lần nữa hãy để chúng tôi được nói lời cảm ơn chân thành nhất đến các bạn
Love love for you...
Masaki: Nè. Chúng ta đã cùng ngắm rất nhiều khung cảnh trong những năm qua
Nino: Um. 5 chúng ta nhỉ
Sho: Phải đó
Leader: trong 20 năm
Jun: Chúng ta đã bên nhau từng ấy năm
Masaki: Tớ muốn nói ... Cảm ơn
Jun: Tớ cũng vậy cảm ơn nhé
Nino: Thank you.
Sho: Thank you.
Leader: Thank you.

Big! Big! Announcement !

Theo tình hình chung gần đây nhà nhà bị del account MF, nhà nhà lại lock tất cả sản phẩm con cưng của mình và 1 vài lý do tế nhị khác bạn You cũng trân trọng thông báo:

"Chính thức lock friend các sản phẩm sub của You trong suốt thời gian qua"

Vì vậy với những ai đã, đang và sẽ mong muốn được xem các sản phẩm vietsub của Arashi do You và các bạn của You cùng làm thì vui lòng làm theo các bước sau:

1. Đối với các "chiến hữu" của You chỉ cần cm ngắn gọn như "Ta đây" "Tui đây" thì bạn You sẽ add thẳng không cần suy nghĩ. ( thông cảm thật ra Y sợ sót nên cứ cm cho chắc nhe :x )

2. Đối với các bạn đã từng nói chuyện đôi ba câu với You hay đã biết Lj Y trước giờ thì vui lòng giới thiệu ngắn gọn bản thân ( muốn nói gì nói đó ;)) ) mục đích nhắc Y lại ;)

Đối với các bạn Lj trống, chỉ dùng Lj để có thể download

3. Với các bạn không thuộc các mục trên thì vui lòng trả lời 3 câu hỏi sau
 a. Vì sao biết lj của You?
 b.
Biết Ar từ khi nào? Qua phương tiện nào?
c. 5 thành viên Arashi mỗi người đều được fan gọi trìu mến bằng Nickname. Vui lòng liệt kê mỗi anh 1 nickname.


ps:  Y bảo đảm sẽ add tất cả các bạn làm đúng những điều trên vì vậy đừng lo lắng nhé ;)


Nhắc mấy bạn comment xin add bên Lj You, nhớ click nút add ở trên nữa nha !!!

Lyrics master post !

List các show cần Re-Upload =.=

Sugar and Pepper - 9

Title: Sugar and Pepper
Author: kanu_x
Genre: Romance, Light Angst, School life
Pairing: Juntoshi, Sakumiya

* NINE*

01.

Sáng sớm, Satoshi tỉnh dậy vào khoảng thời gian mà thường ngày Jun đã đến trường. Tia nắng đầu ngày xuyên qua khung cửa sổ ngựng đọng làm anh khẽ chớp mắt. Anh khép mắt lại lần nữa và hít thở đều đặn ước rằng mình có thể ngủ thêm chút nữa. Nhưng anh thở dài biết rằng mình phải thức dậy ngay thôi. Thức dậy trễ sẽ gặp rất nhiều bất tiện và hiện giờ anh không còn thời gian để lãng phí nữa.

Jun cũng biết vậy. "Satoshi, nếu anh không dậy ngay chúng ta sẽ phải chạy đến trường đó."

Giọng nói đó vốn không thể vang lên vào lúc này, Satoshi nghĩ thầm. Anh bật dậy và kinh ngạc khi nhìn thấy em trai mình đã mặc sẵn đồng phục đứng ngoài cửa phòng.
.
"Không có thời gian để hỏi đâu. Nhanh lên nào," Jun ra lệnh.

Satoshi vẫn ngồi ngây đó. Nhìn chằm chằm, lờ mờ mở mắt và vẫn còn ngái ngủ, vào ánh nhìn sắc bén của người kia.

"Thật đó," cậu nhóc thở dài bực bội.

Satoshi tiếp tục ngồi, anh không thể biểu hiện sự nghi ngờ vì sao em trai vẫn còn ở đây được nữa.

Jun đi xuống phòng ăn và tự mình giải thích trong sự xấu hổ, "Tôi cứ nghĩ từ giờ chúng ta sẽ cùng nhau đến trường."

Quan sát cậu bước lùi Satoshi mừng vì Jun đã rời đi, mặt anh nóng bừng mà không hiểu vì sao.

02.

Họ đến trường cùng nhau. Cảm giác dai dẳng ban sáng vẫn kéo dài âm ỉ đến tận lúc này. Anh tự hỏi có phải đã có sự thay đổi gì đó giữa họ. KHông phải là Jun đến trường trễ lần đầu tiên, có chút khác biệt giữa họ. Nhưng Satoshi không thể xác định vấn đề ở đâu và anh cảm thấy bối rối.

Sóng bước cùng nhau, cánh khoảng nửa mét và giữ khoảng cách cố định trước khi Satoshi quyết định nhích lại gần hơn. Anh giơ tay nắm lấy cánh tay Jun vì anh không thể mở miệng để gọi Jun. Ngay tức khắc, Jun nhướng mày theo hướng anh; Satoshi lại không thể làm gì khác.

Thu hết can đảm, Satoshi lắp bắp nói, "J-jun, hôm-hôm qua..." Chuyện gì xảy ra vào hôm qua vậy? Anh muốn hỏi nhưng lại không thể.

Jun thấy được sự thiếu tự tin của anh. Cậu kéo tay Satoshi và nắm lấy trong lòng bàn tay mình. "Tôi không thích đi trễ nên phải chạy thôi đừng để bị tụt lại phía sau."

Satoshi nhìn tay hai người đang nghiễm nhiên đan vào nhau, nhận thấy sự kết nối của cả hai còn nhiều hơn cả đêm qua, Jun không thể kìm được mặt đỏ ửng. Nhưng cậu không buông tay.

Vẫn giữ như vậy cho đến khi cổng trường gần kề cả hai cùng tách ra.

03.

Trong lớp, Satoshi trề môi dưới và thẫn thờ. Ánh nhìn lơ đãng trong suốt giờ học, nhưng giáo viên thấy nỗ lực không gục đầu xuống bàn của anh đáng được ghi nhận vì vậy họ để anh yên.

Cho đến giờ cơm trưa anh lại bị làm phiền bởi Miyuki.

"Trông cậu không như chết đói nữa nhỉ," cô đùa rồi tiến lại gần anh. Não bộ của Satoshi gần như không ghi nhận sự xuất hiện của cô khi cô kéo ghế lại gần anh. NHìn biểu hiện nhầm lẫn trên gương mặt anh cô nhanh chóng phủ nhận, "Tớ không phải đến đây vì bữa trưa của cậu đâu!"

Gương mặt anh lại trống rỗng. Satoshi tự hỏi vì sao cô cứ tiếp tục làm phiền anh trong khi không ai quan tâm đến anh cả.
Như Jun, anh không thể không nghĩ đến.

Miyuki trườn đến và nói nhỏ, "Tôi đến đây vì em trai cậu, Ohno. Khi nào thì đến sinh nhật cậu ấy? Cậu cứ làm mọi chuyện rắc rối hơn vốn có."

Anh chớp mắt với cô nhớ lại lời hứa của mình. Trong ruột anh vô cớ xiết chặt làm anh phiền muộn.

"Sao?" cô hỏi chờ câu trả lời từ anh.

"Tớ..." anh ngập ngừng. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, môi cô mím lại và mắt hình chú gấu con đầy mong chờ. Anh không thể nói với cô rằng anh muốn rút lại lời hứa, điều đó có gì đó không ổn. "Tớ không biết khi nào," anh thú nhận.

Miyuki khịt mũi. "Cậu nói dối."

04.

Như thường lệ, Satoshi đứng bên hàng rào sau khi tan trường quan sát sân bóng chày kín người. Anh tìm kiếm bóng dáng em trai mình trong đám đông và thất vọng khi không thấy Jun.

"Tôi biết anh sẽ ở đây lần nữa,"giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng anh.

Satoshi quay lại nhìn cầu thủ đang biến mất khỏi sân banh đang đứng cách xa anh vài bước chân, mang trên môi nụ cười tự mãn và nắm chặt găng tay chơi bóng của mình.

Nhưng nụ cười trên môi Jun nhanh chóng biến mất. Với tông giọng đầy nghiêm túc, Jun hỏi, "Satoshi, sao anh lại đứng xem từ đây? Anh nên ngồi trên mấy băng ghế như thế gần và dễ xem hơn."

Mãi lo kiềm chế cảm xúc của mình khi đứng trước Jun , Satoshi không trả lời.

Jun cáu mày trong vài giây trôi qua trong im lặng. Cậu tự hỏi phải chăng mối quan hệ của họ lại trở về như lúc vừa bắt đầu.

Nhưng rồi cậu nhóc lớn hơn cũng đã ngập ngừng nói. "Cậu nói cậu đã mệt mỏi khi làm mọi thứ cho tôi," anh thì thầm.

Với lời buộc tội ấy, Jun đông cứng lại trong vài giây kế tiếp. Và rồi cậu trả lời, "Đó là sự thật. Tôi cảm thấy mỏi mệt."

"Vậy cứ để tôi yên," Satoshi nói. Anh biết anh không nên nói bất cứ điều gì, nhưng cú xoắn trong ruột khiến anh không kiểm soát được sự bực dọc khi không thể nói lên điều mình muốn.

Cái nhíu mày hiện lên giữa hàng lông mày nâu của Jun. "Vậy sẽ ra sao nếu tôi lại muốn giúp đỡ anh?"

"Tôi không thích bị dẫn dắt bởi tâm trạng của cậu," Satoshi nói, hướng thẳng khi anh bắt đầu, "Tôi không thích cậu cứ tắt rồi mở công tắt của mình. Tôi không muốn cậu làm những điều đó vì thế. Tôi không thích. Tôi không thích cậu."

Jun chớp mắt, đón lấy lời tuyên bố từ Satoshi. Cậu chưa bao giờ nghe anh trai mình nói nhiều như thế mà còn giận dữ đến vậy, chỉ vì cậu.

Satoshi cũng hiểu điều này. Nỗi xấu hổ tràn ngập trong anh khi Jun giấu đi cảm xúc cảu mình để tránh làm anh bị tổn thương.

"Tôi hiểu rồi," Jun nói và bỏ đi, để lại người anh trai phiền toái của mình một mình.


05.
Satoshi không muốn về nhà, Khi màn đêm buông xuống, anh đi về phía ngược lại của trường học xa hơn phía bãi đất trống và loay hoay một mình. Anh không hiểu bản thân lẫn nỗi bực dọc của mình. Nó đã phá huỷ tất cả. Anh đã phá huỷ tất cả.

Vì sao anh không thể tỏ ra biết ơn và câm miệng lại? Vì sao anh cứ huỷ hoại những thứ đang tiến triển tốt đẹp? Có lẽ Jun nói đúng. Có lẽ anh chỉ muốn trừng phạt chính bản thân mình. Anh không xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Anh làm tổn thương Jun, và điều đó làm anh còn đau nhiều hơn.

Nỗi tiếc nuối bất chợt lắng lại khi âm thanh ồn ào chợt phá vỡ sự yên tĩnh trong khu đất hoang nơi anh đứng. Anh ngước mắt nhìn và thấy một cậu trai khác đang đi trên vỉa hè được xây bằng xi măng chắc chắn. Cậu trai cũng nhìn thấy anh cùng thời điểm. Họ nhận ra nhau.

Satoshi nhớ cậu là sinh viên năm 1 khi họ gặp nhau trên cầu thang, cậu đàn em leo lên những bậc thanh với sự tức giận trong buổi trưa hôm trước. Lần này, trong cậu ta cũng bực dọc không kém.

"Anh luôn một mình ở những nơi hẻo lánh thế này," cậu sinh viên năm 1 lào bào khi bước đến gần Satoshi phía đối diện trường học. "Bị bỏ rơi sao?"

Như lần trước gặp mặt, Satoshi giữ im lặng.

Và như lần trước gặp mặt, cậu ta không hề quan tâm điều đó.


Cậu gần như nghĩ rằng đàn anh sẽ lờ mình đi và di chuyển nhanh nhằm thu ngắn khoảng cách, nhưng đáng ngạc nhiên rằng khi cậu gần như đi qua chỗ anh đứng thì Satoshi gượng gạo gọi lại, "Môn nào thế?"

Cậu sinh viên năm 1 dừng lại nhìn anh với vẻ khó hiểu.

Satoshi ám chỉ muốn hỏi buổi gặp mặt đầu tiên của họ. Dù anh ghét thu hút sự chú ý, anh cố thu hết sự can đảm bộc phát nhất thời này và lắp bắp, "C- cậu lần trước nói trái banh văng vào người."

Cậu trai phía bên đường cáu mày khi nhớ lại chuyện lần trước. Cậu suy tưởng lại điều gì đó và Satoshi đã nghĩ anh sẽ bỏ đi mà không có câu trả lời, nhưng cậu sinh viên năm 1 đã đáp lại "Đá banh."

"Oh," Satoshi phụ hoạ, khi không biết nên phản ứng thế nào. Sự can đảm tạm thời nhanh chóng trôi biến đi khỏi anh, nhưng vẫn cố buông ra một câu hỏi. "Cậu đã ra sân chưa?"

"Chưa," cậu nhóc trả lời.

"Oh," Satoshi lặp lại, tinh thần anh có chút ảnh hưởng đến cậu sinh viên năm 1.

Vì vài lý do, cậu mỉm cười. Nghiêng đầu với một góc khá kỳ lạ và nhún vai. "Yea. Cám ơn vì giả vờ như quan tâm nhé"

Satoshi không hề nao núng; câu nói của cậu không hề mang ý mỉa mai chút nào.

Nhanh chóng kết thúc câu chuyện, cậu đàn em tiếp tục đi xuống đoạn đường nhưng lần này anh vẫy tay chào tạm biệt đàn anh của mình. "Hẹn gặp lại nhé, nếu ta còn gặp lại, senpai."

Satoshi quan sát bóng anh khuất dần trong góc rẽ. Một làn song dũng khí ngập tràn trong anh, lần này còn mạnh mẽ hơn nhiều so với lần anh nói chuyện với cậu sinh viên năm 1. Anh nhận ra rằng cũng không quá khó khi phải nói chuyện. Không điều gì đáng giá với anh vào lúc này cả.

Nếu có thể giữ lấy dũng khí này, anh có thể đối mặt với Jun.

06.

Jun cố luyện tập hết sức để ngăn chặn mình không nghĩ đến những chuyện xảy ra giữa cậu và anh trai.

Dù đã hết kiên nhẫn nhưng trí óc vẫn lơ lửng hình ảnh Satoshi bùng nổ. Việc anh mất kiểm soát khỏi tình huống, rằng anh trai mình vẫn còn bối rối với mỗi hành động lời nói của cậu khiến Jun cảm thấy bực bội.

Vậy là anh đã thành công trong việc dùng những hoạt động thể chất để xoá tan những suy nghĩ về mặt tinh thần trong những sự việc gần đây. Vào cuối ngày tâm trạng cậu khá hơn, và cậu khá thoả mãn với buổi tập luyện.

Sau khi thay đồ, cậu rời khỏi phòng và hứa với vài người bạn sẽ chờ họ ngoài cửa. Vừa bước ra ngoài, cậu vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy anh trai đang đứng trước cửa như chờ đợi ai đó, chờ cậu.

Cậu quên béng những người bạn. Jun bước thật nhanh nhằm xoá nhoà hình bóng Satoshi. Những khoảnh khắc cãi vã hiện về giờ đây cậu không muốn tiếp tục điều này một tí nào.

Với sự bức bối của Jun, Satoshi bước theo. "Jun," anh bắt đầu.

Jun vờ anh, mắt gắn chặt vào hàng rào nơi phía xa.  Anh có thể băng qua nó và trở về nhà.

"Jun," Satoshi kêu lần nữa.

Jun không trả lời. Sau vài lần lờ đi như thế cậu nghĩ anh trai mình nên nếm thử cảm giác khi bị người khác ngó lơ là thế nào.

Nhưng Satoshi chỉ tiếp tục lặp đi lặp lại, "Jun."

"Anh muốn gì?" Jun càu nhàu. Dù cậu đã chạy gần đến hàng rào chuẩn bị băng qua, Satoshi vẫn kịp chụp lấy cánh tay anh như buổi sáng sớm. Jun chầm chậm quay đầu cau mày nhìn anh trai.

Satoshi biết mình đang trở nên phiền toái nên cúi gằm mặt nhìn sàn nhà thế nhưng vẫn không buông tay Jun. "Nếu," anh từ từ lên tiếng. "Nếu tôi ngồi ngay băng ghế xem cậu từ bây giờ và chờ cho đến khi cậu kết thúc buổi tập... liệu cậu sẽ đến trường cùng tôi?" Vì Jun đã nói họ sẽ cùng đến trường vào buổi sáng, và Satoshi muốn anh giữ lời hứa đó.

Jun cảm thấy ngơ ngác (cứ bất kể chuyện gì liên quan đến anh trai cậu luôn cảm giác như vậy). Khi Satoshi không muốn cậu tử tế với anh cậu đã nhận ra đáp án duy nhất. Jun thở dài, bực tức. Anh tự hỏi khi nào Satoshi mới thôi khiến anh bối rối?!


"Anh cũng có tâm trạng của mình," cậu buộc tội, cáu kỉnh.

Satoshi từ chối đối diện cái liếc của cậu.

Sự kiên quyết của Jun tan biến. Cậu sẽ không cười nhưng kéo tay anh trai lại nắm chặt, đan những ngón tay của cả hai vào nhau như lúc sáng.

Satoshi cười rạng rỡ, cảm thấy choáng ngợp trước cử chỉ tha thứ của em trai mình.

Điện thoại Jun vang lên. Anh nhận được cuộc gọi từ bạn mình và vội trả lời, "Xin lỗi. Tớ đi trước đây."

Cúp máy, Jun liếc nhanh về phía anh trai và thấy nụ cười mỉm trên gương mặt Satoshi. "Anh thật quá phiền phức," cậu lặp lại. Satoshi chỉ biết tiếp tục mỉm cười.

Jun xiết chặt hơn những ngón tay anh trai mình và kéo anh đi về nhà, cố kìm chế nụ cười toe toét của mình.

* TEN *

01.

"Khi nào sinh nhật cậu?"

Jun chớp ngẩng đầu khỏi bài tập nhà của mình nhìn anh trai đang nằm dài trên sàn, với bức tranh đang vẽ dang dở.

"Khi nào...?" Satoshi lặp lại, mất dần dũng khí khi giọng lạc đi.

"30 tháng 8," Jun trả lời.

"Oh," Satoshi đáp và quay lại với bức phát hoạ của mình.

Jun bắt đầu thấy tò mò. Quay vòng chiếc ghế đối mặt với Satoshi, cậu ra lệnh, "Sao anh lại hỏi?"

Và dĩ nhiên, Satoshi không trả lời. Jun chờ đợi. Satoshi tiếp tục vẽ và Jun tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.

Dần dần ý thức được không thể thoát, cậu trai lớn hơn rung mình và thì thầm, "Cô ấy hỏi, nhưng tôi không biết."

"Ai hỏi?" Jun hỏi lại.

"O-ooshima," Satoshi thì thào, vẫn tập trung vào bức phát hoạ của mình. "Tôi tính giới thiệu cô ấy cho cậu."

"AI?" Jun lặp lại, sợ hãi và bối rối.

Kết thúc câu chuyện, Satoshi đứng dậy chạy khỏi phòng né tránh câu trả lời. Quan sát anh trai mình vắt chân lên cổ mà chạy, Jun không thể ngăn mình nghĩ rằng anh thật đáng yêu và vui tính.

02.

Bạn Jun bắt cóc cậu vào giữa trưa. Cậu đi với họ sau sau khi được thuyết phục nhiều lần và tự hỏi không biết có nên dẫn Satoshi đi cùng, nhưng bạn cậu nhanh chóng phản đối.

"Không ai ở nhà Sai cả và cậu ta biết chỗ cất mấy bộ phim người lớn của anh trai cậu ấy," bạn cậu thì thầm khi kéo Jun rời khỏi nhà.

"Khoảng mấy giờ thì người nhà cậu ấy về?" Jun hỏi, muốn chắc chắn thêm.

"Cũng đủ để mình xem vài bộ đấy," câu trả lời vô cùng đơn giản.

03.

Một lúc sau, trên màn hình người phụ nữ rên rỉ khi người đàn ông liếm một đường từ cổ họng xuống bờ ngực trần của cô. Bàn tay hắn di chuyển lên xuống hông cô và giữa hai bắp đùi. Cô thở dốc và đám con trai dí sát mặt hơn vào khung hình. Tất cả ngoài trừ một người.

Dù rằng, Jun đang hưng phấn (tất nhiên anh cũng là một chàng trai mà), anh vẫn cảm thấy không thoải mái. Anh nhận ra cặp mắt mình lại chú tâm vào nam diễn viên hơn. Điều đó khiến anh khó chịu. Bọn họ xem phim khiêu dâm suống hơn 2 tiếng đồng hồ. Kể từ cảnh làm tình đầu tiên, Jun cảm thấy một nút thắt đang xiết chặt dạ dày mình. Anh không thể nói điều đó với bạn mình.


Một trong những cậu bạn của anh trườn lại gần và kín đáo nắm chặt lấy phần đang nhô lên trong quần mình. Ngồi xa hơn tất cả mọi người, Jun nhìn thấy và thấu hiểu. Máu trong đầu anh nổ tung và hóc môn tăng cao. Tuy nhiên, anh vẫn thấy có gì không đúng.

04.

Jun đi vắng còn ông Matsumoto lại đi câu cá. Satoshi cùng mẹ ăn trưa. Đây không phải là lần đầu tiên, nhưng nó vẫn khác biệt so với lần đầu. Họ im lặng và tivi thì mở to. Hầu như mỗi phút trôi qua mẹ anh đều phá lên cười như những khan giả đang ngồi xem trên truyền hình nhưng Satoshi không thể chú ý đến màn hình tivi.

Anh yêu mẹ, cái cách bà dễ dàng vui cười, nể phục sự kiên nhẫn khi đối mặt với anh nhưng cảm thấy bối rối khi ở một mình cùng bà. Anh biết bà cũng có cùng một cảm giác. Bà cố đối xử anh công bằng như với Jun, nhưng Satoshi biết họ không thể dễ dàng phá vỡ tảng băng ngăn cách họ trong suốt những năm tháng qua.

Khi xong bữa cơm, mẹ anh cuối cùng cũng quay qua vả hỏi, "Xong rồi à?"

Anh gật đầu đứng dậy gom chén đĩa và bỏ vào bệ rửa chén.

Khi Satoshi bước lên lầu mẹ anh gọi với, "Tí mẹ đem ít đồ ăn vặt lên nhé."

Anh muốn nói không cần đâu, với anh không cần phiền phức như thế nhưng những từ trong miệng không thốt ra được.

Thay vào đó, Satoshi lao nhanh lên lầu và ước rằng ông Matsumoto hay Jun mau chóng về nhà, đặc biệt là Jun.

05.

Jun không muốn phá vỡ giây phút vui vẻ của bạn dù rằng anh rất muốn về sớm, nhưng ngay khi vừa có cơ hội cậu đã nhanh chóng rời đi. Đó là lúc xe của ba mẹ Sai về đến trước cổng, đám con train hanh chóng tắt tivi và thu xếp cất những bộ phim về chỗ cũ.

Cả đám nhanh chóng lao vào phòng thằng bạn. Ở đó họ tính kế hoạch tiếp theo nhưng Jun nhanh chóng từ chối. Sau đó, chưa đến một giờ sau Jun đã về đến nhà lòng nhẹ nhõm bước vào trong, bỏ đi nỗi bất an cứ vương vấn nãy giờ. Đã tối và ba cậu cũng đã về tới nhà.

Ba cậu dùng cơm tối một mình và mẹ cậu đang ngồi trong phòng khách lười biếng đọc tạp chí. Khi nhìn thấy đứa con trai về bà hỏi xem cậu có dung cơm hay không.

"Con ăn rồi," Jun nói dối đi thẳng vào phòng tránh những câu hỏi tiếp theo của bà.

Nhìn vào phòng và cậu thấy Satoshi đang nằm dài trên sàn nhà, mặt anh trên xấp giấy phác hoạ như thể vô thức mà ngủ quên.

Jun chợt cảm thấy mừng, cậu ý thức rằng mình nên nhanh chóng đi tắm. Mắt cậu đế ý mỗi cử động nhỏ nhất của anh trai và thầm chắc rằng anh đã thật sự ngủ say trong lòng lại không ngừng tự hỏi vì sao mình lại quan tâm đến điều này.

Trước khi nỗi sợ hãi của cậu thanh sự thật, Jun lao vào nhà tắm.

06.

Sau khi tắm xong, Jun leo lên giường thật nhẹ để tránh làm phiền anh trai. Satoshi đã tỉnh giấc vài phút trước trong tư thế nằm ngủ không hề thoải mái khi nãy. Phòng tối hẳn, đèn đã tắt và anh chợt lo lắng những bức tranh anh vừa vẽ có lẽ đã bị dơ bởi nước miếng của mình.

"Jun?" Satoshi thì thầm trong bóng tối, tự hỏi không biết em trai đã về chưa.

"Mm..." Jun trả lời dưới lớp mền nơi cậu đang chôn vùi thật sâu trong lớp nệm ấm.

"Oh," Satoshi cảm thấy an tâm khi Jun đã ở đây và anh tự hỏi vì sao em trai lại cho phép anh ngủ trên giường như thế. Tuy nhiên anh vẫn leo xuống giường và nằm trên futon và cố không tạo ra tiếng động.

Cơn buồn ngủ ập đến lần nữa, nhanh chóng anh quên đi cuốn sổ phác hoạ của mình, Jun phá vỡ không khí yên tĩnh, "Tôi muốn gặp cô ấy."

"Mm?" Satoshi hỏi ngơ ngác thầm mong Jun ngó lơ mình.

"Ooshima," Jun xác định. "Tôi muốn gặp cô ấy."

Satoshi giả vờ ngủ.

Tin vào hành động của anh, Jun không nói gì nữa.

Nhưng trong sự tĩnh lặng, Satoshi muốn tin rằng mình đang mơ mà thôi.

Sugar and Pepper - 7 + 8

itle: Sugar and Pepper
Author: kanu_x
Genre: Romance, Light Angst, School life
Pairing: Juntoshi, Sakumiya

* SEVEN *

01.

Satoshi tỉnh giấc giữa đêm và cảm thấy đói bụng, nhưng anh không dám xuống lầu tìm thức ăn.

Càng cố đi vào giấc ngủ, anh chờ đợi cho cơn đói dần tan biến. Và rồi anh tự hỏi Jun chắc chắn đã thấy anh vào tối nay, nhưng khi về nhà cậu không nói một lời nào. Satoshi kết luận rằng Jun đã thôi không còn để tâm đến nữa. Nhưng điều đó có nghĩa là trước đây cậu thật sự có quan tâm đến? Chắc là không. Dù sự thật có là thế nào vẫn khiến anh bị tổn thương. Là lỗi của anh khi muốn tin rằng Jun thay đổi.

Satoshi cuộn tròn đầu gối vào lồng ngực vì cơn đói vẫn không biến mất, và anh tự nhủ rằng mình đáng bị như vậy. Càng lớn anh càng nhận ra mình sống trên đời chỉ luôn là gánh nặng cho những người quanh mình.

02.

Vào sáng sớm, ánh mặt trời chỉ vừa soi rọi được vài giờ thế nhưng gia đình Matsumoto đã nhộn nhịp hẳn lên với những hoạt động cá nhân.

Jun đã vệ sinh xong và trở về phòng thay đồ. Ngay tại phòng ăn, anh nghe thấy tiếng mẹ mình đang ở dưới bếp. Ba anh có lẽ đang dùng điểm tâm sáng trước khi đi làm. Đó vốn là một buổi sáng bình thường ngoại trừ việc anh trai cậu đang ở đây.

Trong phòng khi đang mặc đồng phục Jun cố dằn bản thân không nhìn đến chàng trai lớn tuổi hơn vẫn còn say ngủ. Kể từ khi họ cãi nhau, Jun ép bản thân không quan tâm đến người này nữa, nhưng sự kiện hôm qua lại khiến cậu dấy lên những thắc mắc. Có lẽ cậu đã đúng. Có lẽ Satoshi thật sự trông đợi điều gì đó từ cậu. Điều gì đó mà chính bản thân anh cũng không rõ.

Trái tim Jun như lỡ một nhịp khi nhìn thấy anh trai ngoài hàng rào. Sự bối rối đó đã ngăn cậu đối mặt với anh vào hôm qua.

Mắt cậu đảo một vòng và dừng lại trên hình dáng người đang ngủ. Gương mặt yên binh của Satoshi khiến  Jun sững người. Anh đông cứng ngay tại vị trí của mình, một tay nơi nút áo đồng phục và thầm tự hỏi có đáng nếu quên đi cảm giác này.

03.

Một lần nữa tại phòng nhạc, Kazunari đã dần quen với một Satoshi hay lờ người khác. Cậu đã thôi không ép đàn anh mình chơi nhạc cùng, chỉ vì tâm trạng não nề của anh làm ảnh hưởng đến tâm lý của cậu. Thay vào đó, anh lôi DS ra chơi trong khi Satoshi thẫn thờ bên cửa sổ. Họ mỗi người làm mỗi việc.

Sau một thời gian im lặng, đúng như Kazunari dự đoán, Satoshi hỏi. "Jun sao rồi?"

Vẫn luôn là câu hỏi đó và Kazunari cũng đã có thói quen trả lời nó. Cậu không muốn phá vỡ không khí của anh và trả lời, vẫn dành một phần tâm trí chơi game, "Ổn lắm. Như bình thường thôi."

Lúc nào cũng vậy.

Satoshi chớp mắt nhìn trời xanh. Anh không biết mình đang muốn nghe câu trả lời thế nào.

04.

Mặc kệ chuyện ngày hôm qua, Satoshi vẫn không thể ngăn chặn bản thân đến bên hàng rào sau khi tan trường. Anh nhìn thấy em trai mình trong những học sinh khác nơi bãi đất trống và theo dõi cậu thực hiện những đường bóng. Jun nhảy. Jun chạy. Jun trượt. Jun làm mọi thứ mà cậu có thể làm.

Jun chạy đến hàng cuối để chờ đến lượt mình lần nữa. Cái cách cậu lấy lại nhịp thở của mình hoặc đưa tay lên lau mồ hôi, một lần nữa mắt cậu đảo quanh. Và một lần nữa cậu bắt gặp hình bóng xa xa đang lẻ loi nơi hàng rào.

Lần này, Satoshi không hoản loạn nữa. Anh nhìn thẳng Jun. Lần này sự dừng lại giữa cả hai gần vài giây. Satoshi có thể nghe thấy nhịp đập chính mình bên tai, lớn thật lớn như thể thổi bay những âm thanh khác.

Nhưng khi Jun không hề quay mặt đi, không hề vẫy tay, máu nóng dồn lên mặt Satoshi và anh đánh mất dũng khí. Vượt khỏi sự suy đoán của bản thân, anh lấy tay che mặt và quay lưng về phía em trai mình.

Satoshi đứng yên trong giây phút, lưng đối diện hàng rào thầm hy vọng Jun cũng quay mặt đi.

05.

Trên đoạn đường về nhà, anh nhận được email của ba.

Nội dung là cuôc chào hỏi khá nghiêm trang, vài câu hỏi thăm dạo này anh làm gì, và cả lời đe doạ phải cư xử sao cho tốt. Ba anh còn nói, một lần nữa, không được gây bất cứ phiền phức gì cho gia đình Matsumoto.

Satoshi không trả lời email. Không có yêu cầu bắt buộc phải hồi âm.

06.

Tối đó, anh bỏ cả bữa tối. Anh không muốn hiện diện trước mặt mọi người. Dù rằng mẹ anh tỏ vẻ thất vọng, anh cũng không thu đủ can đảm để xuống lầu.

Khi Jun lên phòng, Satoshi đã chui vào futon với tầm mền trùm ngang đầu.

"Cũng không hẳn là tôi quan tâm," Jun nói trong sự yên tĩnh của căn phòng, "nhưng anh nên ngưng việc cư xử rối rắm thế đi."

Như thường lệ, Jun không nhận được câu trả lời nào.

Jun tự nhận thấy bản thân mình không việc gì phải suy nghĩ cả. Cậu nên để anh trai mình cư xử như anh muốn. Cậu đi vào nhà tắm. Satoshi lúc nào cũng khiến cậu bực bội, lúc nào cũng làm cậu bối rối. Cậu nên hiểu hôm nay cũng sẽ không có gì khác biệt

Nhưng khi đèn phòng tắt vào tối nay và Jun cuộn tròn người trên giường, nằm trong màn đêm cậu nghĩ mình nghe thấy âm thanh của anh trai phát ra từ trong tấm mền. Cuối cùng cũng có dấu hiệu sự sống rồi Jun cố hết sức tập trung lắng nghe.

Vào giây phút đó, cậu nhận ra được âm thanh đó. Ngực Jun bị một cú đánh thật mạnh

Dưới tấm mền, Satoshi cuộn người thật chặt vì cơn đói và những giọt nước mắt không ngừng rơi. Anh cố ngăn lại tiếng nấc và thầm mong Jun không nghe âm thanh nào.


* EIGHT *

01.

Trời vừa ửng sáng đã kéo theo một cơn mưa không được báo trước.

Ngay lối vào, bà Matsumoto bảo cậu con nhỏ mang theo dù và anh ầm ừ trả lời. Gần một giờ sau, bà nói điều tương tự với cậu con lớn. Như binh thường, không có tiếng đáp trả.

Thế nhưng sau khi Satoshi đi khỏi bà mới chợt nhận ra một điều, họ chưa bao giờ mua cho anh một cây dù.


02.

Trong suốt thời gian đến trường, Satoshi không thể ngăn được cơn buồn ngủ. Anh không thể nâng đầu lên trong lớp học. Giáo viên đã nhận ra điều đó.

Trong giờ học thứ hai, vài học sinh khác đang tự mình giải bài tập toán trong khi giáo viên dừng lại trước bàn học của anh và cúi xuống thì thầm với anh.

"Ohno, em không khoẻ sao?" cô hỏi.

Anh lắc đầu.

"Em có muốn đến phòng y tá?" cô tiếp tục.

Anh lắc đầu lần nữa.

"Nhưng nếu em bệnh, em phải đi đấy," cô nói với anh.

"Em khoẻ mà," anh thì thầm.

"Thế thì ngẩng cao đầu và không được ngủ gật trong lớp," giáo viên của anh nói.

Satoshi tiếp tục gục đầu lên bàn.

03.

Vào giờ trưa, cơn mưa nặng hạt kéo đến đen kịt cả bầu trời. Lớp học được màn đêm bao phủ. Những giọt mưa không ngừng nhiễu nơi khung cửa sổ cạnh Satoshi, nhưng anh không màn đến tiếng ồn, anh yêu thích cơn mưa hơn bạn cùng lớp của mình.


Miyuki đến bên anh và cúi xuống nhìn. "Hôm nay không cơm trưa à?" cô hỏi. Anh không trả lời. Cô thở dài và kéo ghế lại gần anh. "Tớ thật thắc mắc, Ohno, khi nào đến sinh nhật em cậu?"

Anh vẫn lờ cô.

"Ohno?" cô lại hỏi.

Vẫn không có tiếng trả lời.

Cô từ bỏ. Bực tức, Miyuki bật dậy và kéo ghế trở lại. Cô bỏ lại anh một câu nói trước khi rời đi, "Không phải lỗi tụi này đâu nhé."

Sau khi cô bỏ đi, Satoshi cuối cùng cũng mở miệng, cho mỗi mình nghe. Anh thì thào rất nhỏ đến nỗi tai mình cũng không hẳn nghe được. "Tôi biết." Hơn ai khác, anh biết anh thật sự có vấn đề.

04.

Khi trở thành người nổi tiếng thì hầu như cứ mỗi giờ bạn sẽ nhận được vài email từ những người bạn. Chúng đến từ những người bạn buồn chán ngoài trường học, bạn trong lớp học những người thường không chú ý vào tiết học, và thậm chí còn những người mà cậu không quen biết. Hầu hết đều nói cùng một chủ đề; rằng họ đang buồn chán hoặc những trò đùa về giáo viên hay bạn cùng lớp. Jun thường không mấy để tâm đến chúng, ngoài trừ vài cái mà anh thấy hứng thú. Cậu thường hay để mail chất chồng trước khi đọc chúng.

Hôm đó, cậu đợi cho tiếng chuông cuối cùng vang lên mới mở điện thoại. Lướt qua danh sách, anh nhận ra mẹ có gửi cho mình một tin vào khoảng một giờ trước.

05.

Satoshi hy vọng kết ngày hôm nay cơn mưa sẽ tạnh. Anh không mang theo dù và thật lòng nghĩ nếu về nhà mà có ướt sũng cũng không sao nhưng anh biết mẹ sẽ cảm thấy không vui. Đó là vấn đề anh muốn tránh.

Dưới mái nhà của tủ đựng giầy, ngắm nhìn cơn mưa mãi không thể tạnh anh thầm nghĩ chạy bừa về nhà. Nhưng nghĩ đến việc phải dùng nhiều sức lực chỉ vì điều đó khiến anh không thoải mái. Dù rằng anh rất muốn nhưng nỗ lực để đứng chờ đợi cũng dần bào mòn anh. Chỉ là anh không còn đủ sức để chịu đựng.

Satoshi ngồi dưới mái hiên chờ đợi cơn mưa ngớt hạt. Anh mong mưa sẽ tạnh trước khi màn đêm buông xuống. Anh không muốn về nhà vào tối khuya.

Những học sinh khác đã về và một vài người khác cũng đang chuẩn bị. Không một ai quan tâm đến anh. Đối với chuyện này anh cũng không quan tâm đến.


Một mình, anh tựa người vào bức tường nhìn dòng người hối hả trước mắt. Anh cố mở to mắt, nhưng sự mỏi mệt suốt ngày hôm nay chợt ùa về. Mặc kệ cơn sấm chớp bên tai, ngủ vẫn là giải pháp tốt nhất cho anh hiện giờ.

06.

Một cử động bất ngờ đánh thức anh.

Satoshi tỉnh giấc khỏi vị trí không hề thoải mái hiện tại. Mất khoảng vài giây để anh nhớ ra mình đang ở đâu. Cảm giác thất vọng trà trề, mưa vẫn nặng hạt, những giọt nước vẫn rơi trên đất như lúc trước. Bầu trời vẫn âm u và lạnh dần.

"Anh đã sẵn sàng về chưa?" một giọng nói quen thuộc vang lên, và đến lúc này anh mới nhận ra có người bên cạnh mình.

Jun ngồi kế bên Satoshi dưới mái hiên và đang nghịch tay cầm của chiếc dù. "Về chưa?" cậu hỏi lần nữa tránh không nhìn vào anh.

Satoshi kinh ngạc. Anh tự hỏi vì sao Jun ở đây.

Cuối cùng thì, Jun quay lại nhìn anh. "Anh ngủ nhiều thật đó," cậu nói.

Satoshi cảm thấy cảm giác như tắt thở ùa về khi không khí xung quanh có sự hiện diện của em trai mình. Nhận ra em trai đã chờ mình từ lâu anh gần như nghẹn lại khi hỏi, "Sao cậu lại ở đây?"

Jun không hề chớp mắt trước câu hỏi kỳ lạ nhưng vẫn tiếp tục chơi đùa cùng cây dù. "Tôi nhận ra một điều," cậu bắt đầu. Một lần nữa, từ chối việc nhìn vào Satoshi. "Anh có biết vấn đề của mình nằm ở đâu không?"

Satoshi suy nghĩ mình nên trả lời gì nhưng Jun đã trả lời thay anh. "Tôi nghĩ anh cố tình tổn thương bản thân. Như thể trừng phạt chính mình."

Vì không thể đồng ý hay phản đối, Satoshi quay mặt đi.

Jun thở dài. "Anh thật là rối rắm," cậu thì thầm.

"Vậy sao cậu lại ở đây?" Satoshi đáp lại. Anh đã nghĩ em trai từ bỏ
mình rất lâu rồi.

"Tôi cũng không rõ," Jun trả lời thật tình, cậu đưa tay ra và nắm lấy tay anh. Tay của hai người khít nhau một cách hoàn hảo. Có gì đó thật thoải mái Jun nghĩ vậy.

Satoshi cắn môi dưới, nhưng không giật tay ra.

"Về nhà thôi," Jun nói.

Cậu lôi anh đi vào cơn mưa với cây dù trên đầu. Họ sóng bước cùng nhau, nhưng không ai cảm thấy khó chịu.

Sugar and Pepper - 5 + 6

itle: Sugar and Pepper
Author: kanu_x
Genre: Romance, Light Angst, School life
Pairing: Juntoshi, Sakumiya

* FIVE *

01.

Sáu cậu nhóc đứng ở lô đất trống và bốn trong số họ đang nhìm chằm chằm một trong nhóm hai người còn lại. Đó là buổi sáng thứ bảy và Satoshi được Jun kéo theo buổi họp mặt của nhóm bạn cậu.

"Đây là Satoshi," Jun giới thiệu. "Anh ấy là anh trai tớ."

"Xạo!"  Bạn cậu ngay lập tức cười lớn, một trong số họ thì khúc khích. "Hai người không giống nhau tí nào!"

"Anh em cùng cha khác mẹ à?" một cậu nhóc khác hỏi.

"Tớ chưa bao giờ tin tin đồn này đúng là sự thật," cậu thứ hai chen vào. "Ý tớ là, tớ nghĩ cậu ăn phần cơm trưa thứ hai tại một nơi bí mật chứ."

"Cậu đùa hả," Jun trả lời, bất động bởi cậu nói cuối cùng của bạn mình. Chỉ vào bụng mình. "Tớ chứa nó ở đâu nỗi chứ?" Rồi anh trả lời cậu hỏi của họ trong hơi thở tiếp theo, "Một nửa dòng máu thôi. Ba hai đứa tớ khác nhau. Hiện Satoshi đang sống cùng gia đình tớ."

Và trước khi họ kịp nói thêm điều gì cậu đã nói tiếp, "Anh ấy không hay nhiều lời, nên đừng giận nếu anh ấy lờ mấy cậu nhé."

Tất cả bọn họ đưa mắt nhìn cậu trai gầy yếu cao hơn họ một chút, người đang đứang cứng ngắc không thoải mái dưới ánh nhìn soi mói của họ.

"Một điều thôi," bạn Jun nói, "Anh ấy chơi bóng chứ?"

02.

Hiển nhiên là Satoshi không biết. Cậu có thể chụp banh ở một khoảng cách cố định khá tốt nhưng khả năng đánh bóng, ném bóng thậm chí cả chụp bóng đều khiến mấy cậu nhóc thất vọng rõ rệt. Anh nhanh chóng mệt mỏi và bỏ ra ngoài ngồi nghỉ. Chính vì vậy Jun dừng trò chơi sớm hơn bình thường.

"Kím gì ăn thôi," cậu nói với bạn mình. "Tớ đói rồi."

Họ miễn cưỡng đáp ứng khi Jun vẫy Satoshi lại.

Nhưng đến khi Satoshi tiến lại gần cậu anh thì thầm, "Tôi có việc phải làm."

"Anh đi sao?" Jun hỏi, có chút nghi ngờ trong giọng cậu.

Satoshi gật đầu. Trước khi Jun trả lời anh đã bỏ đi.

03.

Satoshi dành nhiều giờ đồng hồ ngồi dưới tàn cây lớn ngắm dòng chảy của con sông. Anh chỉ là nói dối với Jun mà thôi chứ thật ra anh không có việc gì để làm cả. Nhìn khung cảnh qua những khe hỡ cũa lòng bàn tay, Satoshi cảm thấy nhẹ nhõm khi không làm gì cả.

Anh ngồi đó biếng nhác, thì thầm một bài hát không rõ lời cho đến khi ánh nắng tắt dần.

Cũng đã đến lúc anh đứng dậy về nhà.

04.

Sau bữa tối, anh lên lầu khi bà Matsumoto lau bàn ăn. Anh không nghe thấy tiếng bước chân ngay phía sau khi họ đứng giữa hành làng.

Jun phá vỡ không khí và lên tiếng trước, "Tôi muốn nói chuyện với anh."

Satoshi không hay biết cậu nhóc đã về nhà. Với biểu tình không cảm xúc trên mặt anh quay lại nhìn em trai mình. Ánh nhìn không quá lạnh lùng của Jun như xuyên thấu anh, như thách thức anh dám từ chối. Satoshi vẫn đi về phía phòng của họ và ngồi xuống sàn, em trai anh theo bước và đóng cửa lại.

Trong phòng, Jun hít một hơi thật sâu. Cậu ép bản thân đối mặt với ánh nhìn thơ thẫn của Satoshi. "Sẽ ra sao nếu tôi... dừng lại những việc này?"

Satoshi không hiểu được ý của cậu, nên anh giữ sự im lặng của mình.

Jun mím chặt môi tựa lưng vào tường trong sự bực dọc. "Sẽ ra sao nếu tôi ngưng không mang cơm trưa cho anh? Sẽ ra sao nếu tôi không muốn ở chung một phòng với anh nữa? Sẽ ra sao nếu tôi nói rằng tôi ghét nói chuyện cùng anh. Rằng tôi mệt mỏi dễ bị kích động và rất ích kỷ?"

Chàng trai lớn tuổi hơn quan sát nếp nhăn giữa hai hàng lông mày đậm của cậu. Anh không thể hiểu nỗi lý do sự buồn bực của em trai mình, nhưng anh nhận ra có lẽ mình là nguyên do chính. "Cậu rất tốt," anh cuối cùng cũng trả lời. "Cám ơn vì những gì cậu đã làm."

Bực tức, Jun từ bỏ và rời khỏi phòng.

05.

Tối đó họ nằm trên nệm, im lặng. CHỉ có tiếng sột soạt của màn đêm phá tan không khí căng thẳng.

Và rồi một hành động bất ngờ, Jun bật dậy đến gần cửa sổ. Cậu mở cửa ra cho không khí lặng ùa vào và những âm thanh ồn ào bên ngoài vang lên. Rất nhanh cậu quay lại giường kéo mền che ngang người.

Một phút trôi qua.

Satoshi bò qua, đóng cửa sổ lại và di chuyển về futon.

Một phút sau đó, Jun đứng dậy mở cửa lần nữa. Cậu quay về giường.

Khi chàng trai lớn hơn chuẩn bị lập lại hành động của mình, Jun cũng chạm đến giới hạn của mình. Cậu hét lớn, "Rốt cuộc anh muốn gì!?"

Satoshi dừng lại bên cửa sổ.

Jun dùng cùi chỏ đẩy mình dậy đối mặt với anh trai trong ánh sáng trăng mờ ảo. "Anh còn muốn gì ở tôi nữa?"

Satoshi nhìn cậu, không chắc phải trả lời ra sao. Anh đặt bàn tay ngay ngưỡng cửa và không nói lời nào.

Vừa bực bội vừa muốn khóc, Jun chà xát mạnh mắt mình. "Tôi chỉ là em trai của anh, Satoshi. Không thể việc gì cũng làm được. Tôi không thể đọc được suy nghĩ của anh. Làm ơn nói gì đó đi. Tôi mệt mỏi khi cố phải hiểu anh rồi."

"Cậu hiểu tôi được bao nhiêu?" Satoshi thì thầm.

Jun ngước nhìn trong sự kinh ngạc, chết đứng bởi câu hỏi bất ngờ.

Cậu nhìn thấy anh trai vẫn quan sát mình. Trong ánh trang leo lét, ánh sáng lóe lên từ mắt anh như ánh nhìn sắc bén của chú mèo. Ánh mắt cả hai chạm vào nhau Satoshi làu bàu, "Đôi khi ở bên cạnh cậu, tôi dường như không thở được, điều đó khiến tôi sợ hãi."

Jun đứng dậy, nhăn mặt và bối rối.

Satoshi quay mặt đi, không thể đối diện với ánh nhìn của cậu. Bàn tay anh nắm lấy chốt cửa và rồi anh đóng cửa sổ một cách dứt khoát. "Cậu cũng không biết lý do, đúng không?"

Màn đêm bất ngờ bao phủ trước mắt Jun,  Satoshi nói nốt câu cuối cùng. "Tôi nghĩ cậu nên dừng việc đối tốt với tôi."

06.

Chỉ vài giờ nữa là đến nửa đêm thế mà chàng trai lớn hơn vẫn không ngủ được. Sự kiện vừa rồi cứ lởn vởn trong đầu anh.

Nằm trong màn đêm và lần nữa anh tự hỏi vì sao mình không thở được. Vào khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy sự bối rối lan tỏa trong lồng ngực.

Satoshi cuộn tròn trong tấm mền tự hỏi Jun đã ngủ hay chưa. Anh không hiểu vì sao mình lại quan tâm đến chuyện đó.


Collapse )

Tell me why? - Arashi

Tell me why
Omou hodo tookute Suki na no ni hanarete
Tsunagatte itakute Every night time
Kimi ga naita ano hi Nanimo kamo sutetara
Ima demo tonari ni ireta kana
Xa dần trong tầm tay dù rằng ta vẫn còn yêu
Khao khát quay về bên nhau, vào mỗi đêm đen
Ngày em rơi nước mắt, nếu như tôi có thể từ bỏ tất cả
Có lẽ giờ đây em vẫn còn bên tôi


Itsumo umaku ienakute Toki ni kimi wo kizutsukete
Dakedo Dare yori mo mamotte agetakute
Tôi không giỏi diễn đạt bằng lời nói nên đôi khi làm em tổn thương
Nhưng em là người tôi muốn che chở hơn bất kỳ ai khác

Oh baby, tell me why Sugite yuku
Kimi no omoide ga Koe ga (Hibiku Shimiru Hi ni hi ni nijimu

Kikoeru kara Ima mo kimi wo Sagashiteru
Mune ga Itamu hodo Tell me why
(My pain
ga stay, again and again)
Tada sunao ni Tsutaetai yo Sorry
Oh baby, vì sao thế Khi thời gian thoi đưa
Ký ức, giọng nói của em (Vẫn vang vọng, xuyên thấu Ngày trôi qua lờ mờ trong hơi sương)
Tôi có thể nghe thấy vì vậy vẫn mãi kiếm tìm bóng hình em
Con tim này đau đớn biết mấy, nói đi em vì sao thế
(Nỗi đau vẫn hiện diện lần nữa lại lần nữa)
Tôi chỉ thật lòng muốn nói một lời Xin lỗi em

Kimi no inai heya wa Akibako mitai ni karuku
Nakeru hodo hirokute What a lonely night
Owari wa totsuzen ni Bokura no toki wo tometa ne
Zutto mamoru tte kimeta no ni
Căn phòng không còn em chỉ như một chiếc hộp rỗng tuếch
Quá to lớn khiến nước mắt chực tuôn Một đêm đầy lẻ loi
Khoảnh khắc của đôi ta bất chợt kết thúc, phải không?
Dù rằng anh đã hứa sẽ mãi bảo vệ em


Onaji kuse wo mitsuke atte Itsumo futari warai atte
Nido to Konna fuu ni dareka wo aisenai
Khi thấy cùng có vài điểm chung, ta thường mỉm cười khúc khích
Làm sao tôi có thể yêu một ai khác như đã từng yêu em?


Oh baby, tell me why Sugite yuku
Kimi no omoide ga Koe ga (Hibiku Shimiru Hi ni hi ni nijimu
Kikoeru kara Ima mo kimi wo Sagashiteru
Mune ga Itamu hodo Tell me why
(My pain
ga stay, again and again)
Tada sunao ni Tsutaetai yo Sorry
Oh baby, vì sao thế Khi thời gian thoi đưa
Ký ức, giọng nói của em (Vẫn vang vọng, xuyên thấu Ngày trôi qua lờ mờ trong hơi sương)
Tôi có thể nghe thấy vì vậy vẫn mãi kiếm tìm bóng hình em
Con tim này đau đớn biết mấy, nói đi em vì sao thế
(Nỗi đau vẫn hiện diện lần nữa lại lần nữa)
Tôi chỉ thật lòng muốn nói một lời Xin lỗi em


Futatsu de hitotsu ga hitotsu no munashisa (Ho)
Aru hazu wo ushinatta kurashi ga (Ho)
“Mukashi wa...” Kuchi wo tsuku natsukashisa (Ho)
Shashin no futari wa...
Còn một mình thay vì hai người, thật trống rỗng
Lạc lối trong cuộc sống tôi đã từng sống
“Ngày đó...” lời nói tuôn ra trong tiếc nuối
Bức hình của hai chúng ta...


Anata no nai kono heya ga
Ima sara kuyanda toko de mata
Sono te mata Sono me mata

Surinuke koboreru Motometara
(Baby)
Warai au me ga atta ne
“Baka ne...” to tsubuyaki naita me
Sore jaa mata aetara ne
“Mata ne”
No... please back again

Em không còn trong căn phòng này
Một lần nữa, tôi lại hối tiếc
Muốn chạm vào đôi tay, muốn thấy đôi mắt ấy lần nữa
Nước mắt chợt rơi khi tôi mong lại có em
(Baby)
Đôi mắt từng cười với tôi
Đôi mắt từng khóc khi em thì thầm, “Đồ ngốc...”
Đến giây phút ta lại gặp mặt
“Tạm biệt anh”
Không... xin hãy quay về lần nữa


No no no Kimi wa ima doko de No no no Dare ni sugao miseteru no?
Không không Em đang ở nơi nào? Không không Ai là người có thể nhìn thấy gương mặt thật của em?

Oh baby, tell me why Sugite yuku
Kimi no omoide ga Koe ga
Kikoeru kara Ima mo kimi wo Sagashiteru
Mune ga Itamu hodo Tell me why
(My pain ga stay, again and again)
Tada sunao ni Tsutaetai yo 
Sorry

I'm so sorry



Oh baby, vì sao thế Khi thời gian thoi đưa
Ký ức, giọng nói của em
Tôi có thể nghe thấy vì vậy vẫn mãi kiếm tìm bóng hình em
Con tim này đau đớn biết mấy, nói đi em vì sao thế
(Nỗi đau vẫn hiện diện lần nữa lại lần nữa)
Tôi chỉ thật lòng muốn nói một lời Xin lỗi em

[FIC] YOU NEVER KNOW - CHAP 18

TITLE: You Never Know – Anh không bao giờ biết ! !
MEMBER: ohno satoshi x yukimura satomi
RATING: PG
NOTE: Tình yêu nhẹ nhàng tìm đến cũng là lúc ta đã ký vào đơn ly dị. Liệu rằng có quá trễ để có thể quay lại từ đầu hay điều đó có nghĩa là hai ta không thể bên nhau được nữa?
AUTHOR: yoshidasyu
Trans: Kyo chan
Link: http://freestyle.forumup.org/about416-freestyle.html


chapter 18 (part a): Số mệnh

Chúng là những đứa trẻ đặc biệt. Dù sinh ra không được bình thường, nhưng chúng lại có khả năng đặc biệt mà Chúa trời đã ban tặng cho chúng – khả năng khiến người xung quanh chúng yêu chúng vô điều kiện. Satoshi mỉm cười khi nhìn những khuôn mặt rạng rỡ sau khi anh hát Kumorunochi Kaisei cho chúng, dù một trong số bọn trẻ đã vô tình làm anh đau, hơi thâm ở lòng bàn tay. “Ohno-san”

Satoshi quay lại. Naoki đứng ở đó cùng một hộp dụng cụ cứu thương. Anh để cô ngồi cạnh trên ghế băng và chữa chỗ thâm đó. Đôi lúc Satoshi hít lên vì đau nhưng vì lẽ nào đó giọng nói ngọt ngào khi xin lỗi của cô lại khiến anh thấy khá hơn. “G-gomen.. Anh đau lắm không?”

“Một chút..”
“Chotto matte ne..”
Sau khi bôi thuốc lên chỗ thâm, cô thả tay anh ra. Nhìn vào lòng bàn tay, Satoshi mỉm cười. Không chỉ vì vết thâm, mà là sự thực anh đã rất thích khoảng thời gian 13 phút cô cầm tay anh. “Anh có chuyện gì vui sao, Ohno-san?”
Satoshi quay sang cô.
“Nhìn anh có vẻ vui lắm.”

“Ah, sou?”
Naoki khúc khích cười với vẻ mặt ngây ngô của anh và điều đó cũng làm Satoshi cười. Và mắt họ lại hướng về phía lũ trẻ. Sau khi ăn tối xong và chơi cùng Satoshi khoảng nửa tiếng, chúng cần đi ngủ theo đúng thời gian biểu. Đi ngủ lúc 10h30 tối. “Chúng như những món quà từ Thượng đế, ne?” Satoshi buột miệng sau vài giây chăm chú nhìn. “Unn.. tôi có cảm giác hơi buồn khi nghĩ không hiểu vì sao ba mẹ chúng lại bỏ chúng..”
“Có lẽ không sẵn sàng đối diện với sự thật –“

Naoki quay sang anh.
“Ba mẹ nào cũng mong sinh được con cái khỏe mạnh.. vì thế khi chúng sinh ra không được như mong muốn, họ không thể đối mặt với sự thực được..” Satoshi giải thích.
“Áp lực gia đình cũng có thể là một trong những lý do vì sao họ phải làm vậy, anh có nghĩ vậy không?” tới lượt Naoki nói.
“Sao lại thế?”
“Anh biết đấy, họ không muốn khiến gia đình buồn, đừng hỏi tôi, tôi cũng không biết nữa.. Có lẽ có một đứa trẻ tự kỷ trong gia đình là điều đáng hổ thẹn chăng… hoặc có thể ngay từ đầu, đứa trẻ đó đã không được mong đợi sinh ra..”

Satoshi vẫn nhìn cô chăm chú. Trời, anh thích nói chuyện với cô gái dịu dàng này quá..

“..Như trường hợp Takumi vậy.. Mẹ cậu bé phải gửi cậu bé lại đây dù cô ấy yêu con mình rất nhiều, nhưng vì danh tiếng của gia đình… Mẹ cậu ấy thì không khỏe mạnh và đưa cậu bé về sẽ gây nguy đến sức khỏe cô ấy…” Họ từ từ nhìn Takumi đang ngủ say trên chiếc giường nhỏ.
“Hmm.. Takumi là cậu bé thông minh, ne?” Satoshi thêm vào.
“Un.. Tôi nghĩ nếu cậu bé bình thường thì còn có thể vào Keio học nữa, anh thấy đúng không?”
Họ cười. Satoshi vuốt ve má Takumi. “Nhìn cậu bé giống ai đó..” anh lại buột miệng nói. Anh không hiểu vì sao Naoki lại toát ra bầu không khí khiến anh thấy thoải mái khi nói chuyện với cô. Anh có thể nói bất cứ điều gì anh muốn mà không phải lo lắng. Anh thích điều đó. “Sou?? Ai vậy?”
“Tôi không biết nữa.. Tôi không nhớ được.. Umm.. Sensei?”
“Vâng?”
“Bữa đêm. Liệu cô có thể?”
Cô cười. “Tôi cứ nghĩ rằng thần tượng như anh sẽ bận 24/7” Satoshi cười nhếch khi nghe nhận định đó. “Tôi bận nhưng không phải lúc nào cũng 24/7.. điều đó chỉ thực khi tôi phải quay phim hay đi quảng cáo cho phim.. Hey, cô chưa trả lời câu hỏi của tôi mà..”
“-không phải anh thích dành thời gian đi câu ở đâu đó sao, Ohno-san?”
“Sao lại khó trả lời câu hỏi đó vậy? Mà khoan đã, ồ, cô là fan của tôi sao?”
“Eh?”
“Cô biết tôi thích câu cá”
Cô cười. “Ai mà không biết điều đó chứ, Ohno-san?”
Vợ tôi lại không biết điều đ- “Ohno-san?”

“Hai”
“Eh, anh giận sao? Bỗng dưng anh lại ngẩn ra. Gomenne.. Được rồi, tôi đồng ý”
“Thật sao? Vậy thì chắc lần nào tôi cũng ra vẻ dỗi mỗi khi mời cô.. haha.. ái đau” Satoshi kêu và xoa xoa tay, giả vờ đau khi Naoki đánh vào đó; thực ra không mạnh tới vậy. Họ cười. “Haha.. hmm.. Đi thôi chứ?” anh nói. Naoki gật nhưng ngay khi họ định đi thì điện thoại anh reo lên. Saya-san. “Alo?”
“Toshi, con đang ở đâu?”
“Kaa-san.. Umm.. Có việc gì ạ?”
“Satsuki bị ngất”
“Ngất sao ạ?”
“Ừ. Nhanh tới biệt thự Yume đi. Ba con và mẹ đều đang ở đây.”
“Vâng. Con tới đây..”
Satoshi ngắt cuộc gọi và quay sang phía Naoki. “Gomen, sensei.. Tối nay tôi không đi được rồi..”
Naoki mỉm cười. “Không sao đâu, Ohno-san..”
“Lần tới nhé.. Tôi hứa đấy.”
Cô gật đầu.. “Gia đình cần anh..”

#
Satsuki-san ngủ sau khi bác sĩ kiểm tra tình trạng của bà. Satomi lau trán bà bằng khăn ướt. Gomenna, mama.. Dạo này con bận quá, ít dành thời gian với mama.. cô thở dài. Rồi tay cô từ từ nắm lấy tay mẹ mình, siết nhẹ. Đưa tay lên trán cô, cô nhắm chặt mắt lại; muốn quên hết đi nỗi buồn phiền. Đôi tay mềm của Satsuki-san đem đến cho cô cảm giác thanh bình.

Con xin lỗi mama.. Con xin lỗi vì những lỗi lầm của con. Con xin lỗi đã không đến thăm mama.. nhưng còn phải làm vậy.. con không thể đối mặt với anh ta.. anh t- tiếng gõ cửa dừng cuộc độc thoại của cô lại.
Cánh cửa mở. Cô quay lại.

.. và sau 10 ngày, Satoshi và Satomi gặp nhau. Tình huống trở nên rất kì quặc. Cả hai đều giật mình, không biết phải nói gì. Cô quay lại phía mẹ mình khi Satoshi bước tới gần giường bà. Anh hắng giọng “Um.. Mama sao rồi?”

“Khá hơn rồi”
“Bác sỹ nói sao?”
“Bà quá buồn phiền.”

Chỉ cosv ậy; một cuộc hội thoại đơn giản không ai nhìn ai. Sau đó họ cũng chẳng biết phải nói gì hơn nữa. Satoshi nhìn quanh căn phòng ngủ trang hoàng, cố gắng tìm từ để mở đầu cuộc nói chuyện nhưng rồi anh lại quyết giờ tới lượt cô. Anh đã mệt mỏi khi bị lờ đi rồi. Ngồi trên ghế bành một lúc, im lặng, cả hai, anh di chuyển, bước ra khỏi căn phòng.
Nhưng bỗng nhiên Saya-san và Shouta-san bước vào.

“Eh, con định đi đâu? Con vừa đến thôi mà”

“C-Con muốn gặp ba me..”
“Gomen, ba mẹ vừa ở phòng bên kia..” (ý Saya-san là phòng dành cho khách)
Dù không muốn nhưng anh vẫn phải theo ba mẹ mình tới bên giường Satsuki-san lần nữa. Saya-san nói thầm vào tai Satsuki-san. “Ne, Aki.. Satoshi tới rồi…”
Satsuki-san từ từ hé mắt, nhìn Satoshi đang đứng ngay trước giường mình. Bà lấy tay chỉ cho Satoshi ngồi bên cạnh bà, và anh hiểu.
Khi đã ngồi bên cạnh Satsuki-san, người phụ nữ lớn tuổi mỉm cười yếu ớt khi nhìn con gái cùng con rể mình. “Ta muốn thấy 2 con bên nhau thế này..” Satomi và Satoshi tránh nhìn nhau dù trong tâm họ đều có cùng cảm giác; tội lỗi. “Hãy ở lại đây tối nay, được không.. Ta muốn ở bên gia đình mình..”

Bây giờ, cả hai đều hiểu, họ không thể nào nói “không” dù biết rằng họ phải ngủ chung một phòng ngủ tối nay.


Collapse )
Love